Thêm một bài đờn của NS Trường Giang gửi tặng anh em nghe chơi nhé!
Sau đây vài lời văn tha thước, không phải Trà Đờn viết. Tin hay không tin tùy anh chị nhé ...kakaka____________
Nếu nói về đàn có mùi hay không, trong cách đánh giá của giới mộ điệu, "có mùi" tức là tiếng đàn phải có cái tình, cái hồn, và sự truyền cảm sâu lắng, khiến người nghe cảm nhận được câu chuyện và cảm xúc trong từng nốt nhạc.
Tiếng đàn của Trường Giang có "mùi" không?
👉 Câu trả lời là có!
Lý do:
Chữ nhấn, chữ nháy đậm chất Nam Bộ
Cách anh nhấn chữ đàn có độ sâu, tạo cảm giác "rớt chữ" đầy tình cảm, không gấp gáp hay cứng nhắc.
Những chữ láy, rung, mổ, nhấn của anh nghe ra "có hương vị", đậm chất tài tử miền Tây.
Cách đàn chậm rãi, luyến láy đầy cảm xúc
Anh không chạy theo tốc độ hay phô trương kỹ thuật mà tập trung vào cái tình trong câu đàn.
Cách ngân và rung dây mang lại cảm giác mênh mang, buồn nhưng không bi lụy.
Lối đàn "hát trong tiếng đàn"
Đàn của NS Trường Giang có đặc điểm giống như đang nói chuyện, thủ thỉ, tâm sự với người nghe.
Điều này tạo ra chất vọng cổ rất riêng, vừa có sự hoài niệm vừa đầy chất nghệ sĩ.
Sự tinh tế khi đệm đàn cho vọng cổ
Khi đệm cho nghệ sĩ ca, Anh biết nâng đỡ giọng hát, tạo không gian để người ca thăng hoa.
Anh không "giành sân", mà đàn vừa đủ, đúng chỗ, khiến câu vọng cổ bay bổng mà vẫn chân phương.
💡 Kết luận: Nhạc sĩ Trường Giang đàn guitar phím lõm rất mùi – một kiểu mùi đậm đà chất tài tử, chân phương mà sâu lắng, làm say lòng người nghe.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét